Dịu dàng Mùa Thu

By Phương Phương

           DỊU DÀNG MÙA THU

 

 

Em không hiểu vì đâu

Trái tim mình thổn thức

Ngày xưa về rạo rực

Từ giọng hát mê say

 

Em yêu Thành phố này

Có bài thơ ai viết

Giọng ca nào dịu ngọt

Thu đã về đâu đây .

 

Bồng bềnh như trên mây

Nghe sao mà tha thiết

Con sóng nào mải miết

Về với biển đắm say.

 

Êm ấm  như vòng tay

Mẹ ru thời thơ bé

Bỗng hiền như con trẻ

Một  nụ cười  trinh nguyên.

 

Giọng hát anh bay lên

Không gian như bừng sáng

Có chút gì bảng lảng

Đưa em vào chơi vơi .

 

Anh gọi mùa thu  ơi

Sao nồng nàn đến thế

Dịu dàng như có thể

Tan hòa vào trong nhau.

 

More...

Cho người ở lại

By Phương Phương

CHO NGƯỜI Ở LẠI

 

 

  

Em để lại anh giữa thành phố gió mưa

Hụt hẫng bước đi mà lòng thì ở lại

Chuyến bay nào chờ em như anh thường vẫn đợi

Ngoảnh nhìn về thành phố vẫn mưa bay

 

Nỗi buồn cùng em hòa vào mây

Cứ bồng bềnh giữa hai bờ sáng - tối

Ánh mắt ơi! Sao mà vời vợi

Giơ tay chào là "Anh đã nhớ em!"

 

Giọt nước mắt dỗi hờn rồi cũng dần quen

Anh đừng có cưng chiều em nhiều thế

Anh cứ lo cho em một mình đơn lẻ

Nên dịu dàng quấn quýt nâng niu...

 

Em ríu rít bên anh cả sớm cả chiều

Khúc khích tiếng cười  gieo niềm hạnh phúc

Chiều Hương Giang êm đềm như giấc mộng

Một sáng Sơn Trà ngàn tia nắng trong veo.

 

Chia tay rồi còn cuốn cả anh theo

Anh chỉ có em thôi – em là bến đợi

Em đi nhé! Những nơi nào anh tới?

Anh là nỗi mong chờ khắc khoải đầy vơi...   

     

More...

Một thoáng Bạc Liêu

By Phương Phương

MỘT THOÁNG BẠC LIÊU

Em nhẹ nhàng như gió

Mắt biếc môi hồng một thoáng Bạc Liêu

Có làm ai say nghiêng ngả cả chiều

Lấp lánh những nụ cười... lầu Công Tử


Thương Bạc Liêu nghèo thương con phố nhỏ

Thương bước chân âm thầm lặng lẽ bên em

Mới gặp lần đầu nửa lạ nửa quen

Sao anh cứ chần chờ ngóng đợi...


Anh là chàng trai làm em nhớ

Một tiếng đàn một giọng hát chơi vơi

Đôi mắt đẹp ơi! sắp khóc mất rồi

Anh  mang cho em nhiều bất ngờ đến thế!


Lầu Công tử một hoàng hôn êm ả

Bao nhiêu năm rồi còn đậm nét hào hoa

Ly rượu nồng sóng sánh lời ca

Em uống cạn để không phụ lòng anh đấy!


Một đêm Bạc Liêu thanh bình đến vậy

Sao chập chờn giấc ngủ chẳng bình yên

Rồi ngày mai em về lại Saigon

Để lại sau lưng tấm lòng người thành phố


Tạm biệt nhé Bạc Liêu bé nhỏ

Em đi rồi thương nhớ cũng bay theo

Bạc Liêu nhớ em tím cả buổi chiều

Sai gòn nhớ anh chông chênh cơn khát... 



More...

Từ câu thơ nhỏ của anh

By Phương Phương

 
                TỪ CÂU THƠ NHỎ CỦA ANH
                                                                                (Tặng VT)

 

Có lẽ nào từ một câu thơ

Em đã vô tình nhớ trong tiềm thức

Có nợ gì nhau từ bao nhiêu năm trước?

Để bây giờ thành nỗi nhớ niềm mong.

 

Thu Saigon mềm mại xanh trong

Anh lại đợi em trên con đường ấy

Đường Pasteur giờ thân quen đến vậy

Me vẫn xanh – xanh ngát đến nao lòng

 

Em đâu rồi! Em có đến được không?

Anh hỏi em mà nôn nao khắc khoải

Em đến muộn để bắt anh “ngoảnh lại” *

Được trở về thời trai trẻ mê say…

 

Anh xa xôi mà gần gũi nhường này

Hà Nội – Saigon thành cây cầu giải yếm !

Chỉ khi gặp anh - em mới vỡ òa bao khái niệm

Mới thấm thía thật nhiều câu nói của người xưa.

 

Xa anh rồi trống vắng những vần thơ

Nỗi nhớ mong hiện về dòng tin nhắn

Em đọc được cả từ trong im lặng

Anh vẫn chờ một hình bóng Phong Lan.

 

 

* Tên một tập thơ của nhà thơ Vương Trọng

                            

More...

Lạc vào biển xanh

By Phương Phương

LẠC  VÀO  BIỂN  XANH

 

 

 

Anh đi mang cả tiếng cười

Để em lại với khoảng trời bơ vơ

Ai người trau chuốt câu thơ 

Ai người trông ngóng đón đưa mỗi chiều?

 

Đâu rồi người được em yêu

Để em chấp chới cánh diều cô đơn

Từ ban mai đến hoàng hôn

Vắng anh... ngày cứ dài hơn bình thường

 

Để mình em với con đường 

Bâng khuâng nhớ những lời thương ngọt ngào

Để vần thơ cũng nôn nao

Tội cho đôi mắt lạc vào... biển xanh

 

Chiều chiều em lại nhớ anh

Nhớ vòng tay ấm long lanh mắt cười

Chỉ cần gọi nhỏ...anh ơi!

Là em có cả biển trời thương yêu!

  

More...

Khi em cần anh

By Phương Phương

 NHÂN NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM

KHI EM CẦN ANH

 

              Tặng bác sỹ H.A Bệnh Viện 115

 

Khi đau ốm ưu phiền em điện thoại tìm anh

Lại nghe tiếng “anh đây!” sao ngọt ngào đến thế

Chỉ có vậy thôi cũng làm cho trái tim em nhỏ bé

Những âu lo được chia sẻ phần nào.

 

 

Bạn bè cứ đùa gọi anh là “Tài sản của quốc gia”

Với em -  là một người anh - người lính

Khi mọi người cần – anh luôn có mặt

"Đến đây đi cô bé! Anh chờ"

 

 

Khi phải tới  bệnh viện của anh em sợ hãi vô bờ

Anh nắm tay em với nụ cười  ấm áp

Em đọc trong mắt anh tình thương yêu dịu ngọt

Có anh bên cạnh rồi em thấy bình an.

 

 

Phải hàng ngày hàng giờ vật lộn với khó khăn

Giữa chết sống buồn vui chỉ trong gang tấc

Là mẹ hiền của mọi người mà anh đâu có biết

Bàn tay vẫn nhẹ nhàng nối lại những niềm vui

 

 

Em thương cái nghề cao quý anh ơi!  

Đã mang đến cho bao người niềm tin yêu sự sống

Cứ lặng lẽ như ngọn đèn không tỏa bóng

Hàn gắn những vết thương - niềm an ủi cho đời.

 

More...

Giá mà

By Phương Phương

 GIÁ MÀ …

           (cho B.)

 

G    trở lại ngày xưa

Để cho tôi được ngóng chờ đợi em

Giá mà ngày ấy đừng quen

Thì tôi đâu phải  hờn ghen thẫn thờ

  

Em về trong cả giấc mơ

Tiếng cười - giọng nói ngẩn ngơ giật mình

Vậy mà tôi phải lặng thinh

Âm thầm làm một người tình… bên em.

 

More...

Bé yêu

By Phương Phương

BÉ YÊU

     Cho Ngân Hà

 alt


G
iữa bao khổ đau mất mát

Đời mẹ được đền bù

Mẹ đã có con

Ngân Hà của mẹ!

 

Ngày con ra đời trong mong chờ lặng lẽ

Con gái mà - Hạnh phúc biết bao

Con là Tình yêu! Niềm an ủi ngọt ngào

Là vầng trăng non dịu dàng bé bỏng.

 

Niềm vui nhân đôi nỗi buồn sẻ nửa

Nhìn con thật buồn cười sao chẳng giống ai

Con gái gì mà tóc mỏng như con trai

Đôi mắt lườm lườm mang hình viên đạn

 

Mẹ lo lắng sợ con không xinh đẹp

Con nai vàng ngơ ngác của mẹ ơi

Chỉ có bố thôi bố đoán thật tuyệt vời

Như có phép nhiệm màu khi con đầy tháng tuổi.

 

Đôi mắt xoe tròn mở to như muốn nói

Cô Lọ Lem của mẹ đã xuất hiện rồi đây

Ánh mắt nụ cười rạng rỡ ngất ngây

Cô Tấm diụ hiền đã bước ra từ cổ tích.

 

Mẹ đi làm cả ngày

Chỉ mong đến chiều để được về với bé

Cục cưng của mẹ ơi sao mà yêu đến thế

Con là tất cả cuộc đời của bố mẹ bé ơi!

 

More...

Gặp lại

By Phương Phương

GẶP LẠI

 

            Tặng Thời Hoa đỏ của tôi !

 

Anh đấy ư mơ hay là thật

Anh đến rồi đi như cánh én vô tình

Bên em đấy rồi lại xa  biền biệt

Nặng trĩu cả lòng - người chờ đợi Mùa Xuân .

 

 

 

Thương lính vô cùng! Anh có hiểu không

Em không quen những ngôn từ giả dối

Yêu hay không yêu – đó là điều không cần phải nói

Anh thông minh - đừng làm khổ Trái tim mình .

 

 

 

Gặp  nhau làm gì để  lưu luyến bước chân

Đừng buồn nghe anh cánh chim trời phiêu bạt

Anh ở đâu? Phương trời nào anh đến

Hãy trở về anh nhé – chốn bình yên    

More...

Xa…

By Phương Phương

XA

 

 

 

Cuộc đời này như cơn lốc cuốn anh đi

Anh cứ phải xa em biền biệt

Đứng lặng nhìn theo dáng hình thân thiết

Những ngón tay hồng vẫy vẫy thương yêu .

 

 

 

Xa anh rồi cô quạnh biết bao nhiêu

Đời rộng quá mà em thì bé nhỏ

Những âu lo buồn phiền dang dở

Còn lại một mình biết chia sẻ cùng ai …

 

 

 

Em vẫn đợi anh về như đêm đợi ngày mai …

 

 

More...