Cho một người

By Phương Phương

CHO MỘT NGƯỜI...

 

                                  

Đến bây giờ anh là của em chưa ?

Câu hỏi ấy xoáy vào tim đau nhói

Một thuở đam mê một thời vụng dại

Yêu nhau rồi sao lại đôi nơi …

Mình lạc mất nhau hai nẻo đường đời

“Sao em chẳng là của anh hai mươi năm trước?”

Sao chẳng bên nhau những thăng trầm mất được

Lời trách thật nhẹ nhàng… mà đắng lòng nhau
 

Anh chẳng giàu như bao người khác đâu

Nhưng với em anh giàu hơn tất cả

Giàu tình thương yêu giàu lòng chia sẻ

Không để mất chính mình không thành kẻ thờ ơ.

 

  

More...

Thao thức …

By Phương Phương

THAO THỨC

 

Như ngọn gió rất hiền anh đến bên em

Saigon đang mùa Thu quyến rũ

Chiếc khăn quàng tặng em-sao bỗng nhớ

Một  mùa đông phương Bắc năm nào .

Có một thời hoa đỏ xôn xao

Anh đã là của em với vần thơ da diết

Cánh chim trời ơi! Sao cứ bay mải miết

Để lỡ làng đánh mất một vòng tay?


Thu Saigon với nỗi nhớ hao gầy

Cứ thức dậy trong em một thời con gái

Gặp nhau làm gì để trái tim khắc khoải

Suốt đêm dài thao thức mãi về nhau .


Thu Saigon có lạnh lắm đâu

Mà hai nửa vầng trăng trống trải

Sao chẳng được gần để  mà yêu nhau mãi…  

Chợt nghe lòng mình chua xót đắng cay.


Mai anh đi – nỗi nhớ lại vơi đầy

Nghĩ về nhau trái tim như òa vỡ

Bên em đấy rồi hai đầu nỗi nhớ

Gió thổi bên nào cũng lạnh phải không anh?


Đâu phải vợ chồng mới là nghĩa trăm năm

Sao mình lại thương nhau dài lâu đến thế

Anh chẳng được có em – một thời trai trẻ

Để bây giờ là biển rộng…trời xanh…


More...

Khi thầy giáo là anh

By Phương Phương


KHI THẦY GIÁO LÀ ANH

                   

 

 

Có lẽ nào thầy giáo lại là anh

Em cũng chỉ là một đứa học trò dễ thương

                             hiền lành nghe thầy giảng

Cũng im lặng và…mỉm cười duyên dáng

Khi bắt gặp một thóang ngại ngùng bối rối nơi anh …


Giọt mồ hôi nào trên trán long lanh

Anh có mệt lắm không sau mỗi giờ lên lớp?

Em ngồi dưới mà bâng khuâng hồi hộp

Chờ kết quả giảng bài như đêm mình hẹn đầu tiên.


Trước bục giảng học trò - ánh mắt ấy thật nghiêm

Tiếng nói quen thân đâu phải là những lời tỏ tình êm ái

Chỉ là con số thôi bài hình bài đại …

Nhưng sao em thấy thương yêu !


Con số khô khan cũng nói được bao điều

Chỉ có em hiểu thôi hiểu từ đôi mắt ấy

Cái ngôn ngữ diệu kỳ của Tình yêu trong nhau.


Anh chẳng phải là thầy giáo của riêng đâu

Bao nhiêu cô gái cũng nhìn anh như thế

Anh có thể nói cười vui vẻ

Nhưng đó chẳng phải là điều em buồn giận hờn ghen …

Em luôn tin rằng

Trái tim này mãi mãi thuộc về em.

 

More...

Em !

By Phương Phương

EM !

 

Hà Nội – Saigon như trong một tầm tay

Gần đến nỗi có một người thao thức

Em biết phương anh – là khoảng trời rất thật 

Cơn bão lòng…cuồn cuộn trào dâng.

 

Em là gì của tôi mà thương nhớ âm thầm

Là rượu nồng say những khát khao thơ mộng

Em là niềm vui nỗi buồn những tháng ngày tôi sống

Bông hoa lặng thầm ngan ngát tỏa hương .

 

Sợ gặp em rồi lại đắm đuối  tơ vương

Tại em đấy! Làm anh buồn khổ?

Đã một lần được yêu hay đắng cay lầm lỡ

Thêm một chút tình – em có nhận không?

 

Em chỉ là em giữa cuộc đời thường

Vẫn xúc động trước vần thơ nồng ấm

Biết trân trọng nâng niu những khoảng đời quạnh vắng

Một mái nhà giữa xối xả mưa tuôn.

 

Saigon 2007

 

More...

Như triệu đóa hồng

By Phương Phương

NHƯ TRIỆU ĐÓA HỒNG

 

Anh về với Saigon một chiều thu dịu nắng

Giữa bao người anh có đợi em?

Cánh chim bao năm cứ mê mải kiếm tìm

Ai giữ nổi chim trời khao khát ấy?

Biển chiều nay sao cồn cào sóng dậy

Một cánh buồm lại thao thức ra khơi

Lại ngao du mơ mộng với biển trời

Nơi xa kia ngôi sao cười lấp lánh …

Anh đi rồi!  Một khoảng trời bình lặng

Lối em về như rộng dài hơn

Mạnh mẽ như anh cũng biết sợ em buồn

Có dịu ngọt một làn hương ánh mắt ?

Anh biết vẽ gì một Giếng trời mơ thực?

Gặp được em rồi…em vẫn vậy thôi

Như tia nắng ngàn năm kết một mặt trời

Như triệu đóa hồng anh mang về cho em

                                 từ phương trời xa ấy
 

Rồi một niềm vui  bất ngờ tìm thấy

Cứ âm thầm lặng lẽ bên em …

                                               

SG 20.10.2007

More...

Thơ tặng anh nhân 20-10

By Phương Phương

BÊN ANH

 


          T
háng ngày em ở bên anh

Cỏ cây nghiêng ngả ngọt lành đắm say

Bên anh một mảnh trăng gầy

Nào môi nào mắt đong đấy thương yêu…


                  


                 Trái tim nhức nhối một điều

Yêu em chẳng biết bao nhiêu cho vừa

Dù ai sớm nắng chiều mưa

Cầu mong em một ngày xưa ngoan hiền.

More...

Anh!

By Phương Phương

ANH !

 

Cả ngày phải xa nhau

Với bộn bề công việc

Khi hoàng hôn về

Em ao ước bên anh

Để được nghe tiếng “cưng ơi

Cưng của anh đừng giận – anh buồn”

Thương anh lắm

Nhưng mặt vẫn lạnh lùng để anh phải sợ...

 

Sống bên anh

Em mới hiểu tình chồng nghĩa vợ

Giản dị ngọt ngào - chia sẻ buồn vui

Quà tặng nhau là giọng nói tiếng cười

Ta tha thứ cho nhau

Bằng tấm lòng nhân từ của Chúa .

 

Để khi em tìm bàn tay anh

Luôn nhận được cái nắm tay nồng nàn như lửa

Và khi em áp vào ngực anh

Vầng mặt trời tin cậy của em !

 

More...

Em mãi là em thôi

By Phương Phương

EM MÃI LÀ EM THÔI



Em có thể
Kiêu hãnh lạnh lùng khi đứng trước anh
Như bao cô gái đã từng làm nhiều chàng trai điêu đứng
Em có thể nói những lời tàn nhẫn
Cũng tầm thường làm anh khổ đau …

Nhưng với anh!
Em không muốn mình dễ ghét thế đâu
Khi cuộc đời anh đã nhiều cay đắng
Em không muốn để mùa Đông giá lạnh
Nhưng không phải em lấp vào cái khoảng trống trong tim

Em muốn anh phải khao khát kiếm tìm
Cái mới như buổi đầu khám phá
Để tình yêu luôn là điều mới lạ
Cứ dịu dàng quyến rũ say mê…

More...

Cảm thông

By Phương Phương

CẢM THÔNG

(Nhớ câu nói của THP “Tình yêu là phải có sự
cạnh tranh lành mạnh”)

Anh thả em ra
Cho em bay với bầu trời cao rộng
Cho em thỏa nỗi niềm khát vọng
Với cuộc đời – với những kỷ niệm xưa.

Anh trả cho em về với những mộng mơ
Những khát khao của một thời thiếu nữ
Những dang dở lời yêu thương bỏ ngỏ…
Dù lòng mình không khỏi hờn ghen.

Em cứ vui giải tỏa bớt nỗi niềm
“Ai chẳng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ”(*)
Đừng sợ phải cạnh tranh – phải lo điều đổ vỡ
Sự ích kỷ tầm thường chẳng giữ được chân nhau

Anh chẳng phải là người tình duy nhất của em đâu
Không so sánh với ai thì em yêu anh làm sao được.
Trước và sau anh còn bao nhiêu người khác…
Ai sẽ được trú ngụ trong ngôi nhà ấm áp – trái tim em.

Em của anh! Nhân hậu yếu mềm
Cánh chim nhỏ sẽ không bay được mãi
Những đam mê chỉ thoảng qua vụng dại
Ngôi nhà mình mới là chốn bình yên.

Anh sẽ bên em xoa dịu nỗi ưu phiền
Hãy mở lòng đến với anh em nhé
Thiêng liêng hơn là tấm lòng người mẹ
Anh và con luôn ngóng đợi em về.

(*)Thơ Thuận Hữu. 

More...

Nói với người dang dở

By Phương Phương

NÓI VỚI NGƯỜI DANG DỞ

Nếu có một người nào đó đến với em?
- Chàng trai ấy phải là người dũng cảm
Dám can đảm yêu một lúc cả hai người
Em …
và một phần máu thịt của em.

Nếu có một chàng trai nào đó
Đến với em bằng cả trái tim mình
Yêu em bằng tình yêu định mệnh
Em có thương người đó không?

Cảm ơn anh
Chàng trai dũng cảm của em!
Khi nói yêu em
Có nghĩa là
Anh phải gánh vào anh hai phần trách nhiệm
Được làm chồng và được làm cha
Con em sẽ gọi anh là ba
Ngọt ngào thân thiết
Anh – là nguồn an ủi dịu dàng ấm áp của em.

Em sẽ thương người đó gấp nghìn lần
Và cảm ơn cuộc đời đã ban cho em
Một chàng trai như thế
Đã vì em mà vượt lên tất cả
Những định kiến nhỏ nhen ích kỷ tầm thường...

Đi suốt nửa đời người
Tìm kiếm được người thương
Em sung sướng ở bên anh
Bờ vai trần tin cậy.

More...