Cội nguồn

By Phương Phương

CỘI NGUỒN

 (Tặng hai cha con Hoàng Minh Anh Vũ)

Cả tuổi thơ của nó quấn quýt bên mẹ như cái đuôi mà chẳng cần gì đến ba. Lúc 14 tuổi món quà đầu tiên của ba tặng nó là một chiếc xe đạp khá đẹp. Thế rồi trái tim khát khao tình cảm của nó đã kéo nó về gần ba hơn. Khi biết lái xe hơi nguyện vọng đầu tiên của nó là được chở ba đi những nơi mà ba thích: thăm lại bạn bè cũ du lịch đâu đó với chỉ riêng ba.

Khi ba đau ốm nó là người chở ba đi khám bệnh với tấm lòng lo lắng sẻ chia. Nó đã cùng ba tìm về lại ngày xưa: bạn bè mái trường nơi ngập tràn  những kỷ niệm của ba mẹ nó một thời. Không có mẹ bên cạnh nhưng cả hai cha con đã rất vui.

More...

Đàn ông dạy con

By Phương Phương


ĐÀN ÔNG DẠY CON

 

Micky học lớp 1. Một hôm về nhà kể rồi khóc sướt mướt:

- Mẹ ơi! Có thằng bạn cùng lớp nó nhúng ướt đôi giầy của con rồi.

- Sao lại thế?

- Nó nói  nhìn con chảnh quá nên nó ghét.

- Con đã mách cô chưa?

- Con có mách rồi. Nó bị cô la nó đánh con tiếp.

 

Bố nó lắng nghe câu chuyện của hai mẹ con:

- Con gái!  Lại đây với bố! Ngày mai nếu nó gây sự gì với con con đấm thẳng vào mặt nó thật đau vào. Có gì bố chịu.

 

Bố nó làm mẫu động tác như trong phim kiếm hiệp để dạy con. Nhìn hai bố con đang "huấn luyện" cho nhau đã từng là cô giáo tôi không khỏi băn khoăn trước ý tưởng "xử lý tình huống" của hai bố con.

 

Ngày hôm sau đi học về nó khoe:

- Bố ơi! Hôm nay con đã làm đúng như lời bố. Nó vừa cà khịa là con đấm thẳng vào mặt nó một cái rất mạnh để cảnh cáo.

- Thái độ nó thế nào?

- Nó bị bất ngờ ngạc nhiên và không thấy phản ứng gì! Cả  ngày con để ý không  thấy nó dám hó hé gì nữa bố ạ!

 

Hai bố con khoái chí cười thật mãn nguyện với "chiến thắng" đầu tiên trong đời. Đấm vào mặt một thằng con trai to khỏe hơn mình mà không bị đánh lại.

 

Từ đấy cho đến bây giờ đã 8 năm trôi qua - hình như Micky đi học không còn bị ai bắt nạt như mẹ nó ngày xưa.

 

Micky 2010


More...

Sinh nhật 9X

By Phương Phương

SINH NHẬT 9X

 

Thật may mắn khi sinh nhật của con gái và đứa cháu yêu của tôi (Micky và Nhím) lại cùng ngày 27 tháng 11.

Sinh nhật là một "sự kiện trọng đại" đối với bọn trẻ thời nay.

Khi hai đứa còn bé gia đình chúng tôi thường tổ chức chung một nơi. Thật  khổ sở khi mua  quà cho chúng chỉ cần khác nhau một tý thôi là một trong hai đứa sẵn sàng khóc lăn quay ra "ăn vạ" cả nhà. Từ đó mọi người rút kinh nghiệm: mua quà gì cũng nhất nhất như nhau để được êm cửa êm nhà.

Năm nay hai tiểu thư 9X này đã thành thiếu nữ. Nhím 15 tuổi Micky 13 - cái tuổi biết mơ mộng và thích tâm sự đủ chuyện trên trời dưới biển.

- Con gái ơi! Con thích quà gì nào?

- Con thích được đi chơi với các bạn và Nhím thôi mẹ ạ!

- Con đi đâu?

- Đi vườn Bách Thảo và Đầm Sen với điều kiện không có mẹ và anh Bi làm bảo mẫu.

Tôi lo lắng nhưng ông xã động viên:

- Không sao đâu em ạ! Nó cũng khôn rồi! Gọi taxi cho nó đi cùng các bạn và mang theo điện thoại di động để  kiểm tra nó.

Nó vui lắm! Lần đầu tiên được đi với các bạn cùng lớp được chụp hình và trêu nhau thoải mái. Chiều về sớm mở máy ảnh ra khoe mẹ - những bức ảnh ngộ nghĩnh làm sao.

Tối về nhà Nhím. Cô cháu gái chân dài của tôi đã được bố mẹ chuẩn bị một ổ bánh sinh nhật  xinh xắn với hàng chữ có tên hai đứa "Chúc mừng sinh nhật Nhím - Micky" cùng lẵng hoa tươi rói.

Tôi trêu nó:

- Sao lại có tên Micky nữa à? Ngày trước  cái gì cũng thích riêng cơ mà?

- Hi hi! Bây giờ thì khác rồi bác ơi!

Tôi thương nó quá! Từ lâu rồi nó yêu Micky như chị em ruột thịt. Ngày trước đành hanh bao nhiêu thì bay giờ quấn quýt nhường nhịn nhau bấy nhiêu.

Các con tôi đã lớn! yêu lắm  9X ơi!

27.11.2009

More...

Anh tôi- tản văn của Ngân Hà

By Phương Phương

 

ANH TÔI

 

Anh và tôi cùng mẹ khác cha. Nghe người lớn nói: "Cùng mẹ khác cha thì gần" nhưng sao tôi chẳng thấy gần.


Anh lớn hơn tôi cả chục tuổi cái khoảng cách khá lớn để tôi và anh khó gần nhau. Tuổi thơ của anh và tôi  được sống chung một mái nhà  với tình thương yêu công bằng của bố mẹ. Lớn hơn một chút tôi cảm thấy rất khó chịu - nói đúng hơn là tôi ghét anh. Anh luôn sai bảo tôi  bằng cái giọng rất uy quyền. Tôi như con "osin" ngoan ngoãn làm theo mọi sai bảo của anh như một mệnh lệnh mà không có quyển chống lại.

More...

Con gái của mẹ

By Phương Phương

CON GÁI CỦA MẸ

 

Thỉnh thoảng Nó ôm mẹ dí sát hai cái đầu vào nhau rồi gọi:

- Bố ơi! Bố nhìn xem ai đẹp hơn này.

Bố đang bận gì cũng phải buồn cười:

- Hì...hình như "cái mỏ"của con nhọn hơn mẹ thì phải.

Nó buông mẹ ra lao vào đấm bố bùm  bụp:

- Úi giời ! Bố chỉ tài bênh "vợ của bố" nhé!

Năm nay Nó 13 tuổi rồi...cái tuổi dở dở ương ương đành hanh và ngang ngược. Mẹ nói một đằng Nó làm một nẻo và chỉ thích làm ngược ý của người lớn. Nhìn cái vẻ bề ngoài hơi tiểu thư lạnh lùng nhưng chịu khó gợi ý Nó tâm sự thì Nó thuộc dạng người có cá tính và khá biết điều.

Mỗi lần nhắc đến anh Bi -Nó tỏ ra khó chịu vì ám ảnh một thời phải "làm osin" cho anh sợ anh và cả ghét anh nữa. Nhưng rồi một hôm Nó viết một tản văn về anh trai Nó làm tôi giật mình và bất ngờ về cái tình cảm thực sự trong trái tim non nớt bé bỏng của Nó!

Đêm đêm được ngủ với Nó được ngửi cài mùi hương mát rượi tỏa ra từ mái tóc óng ả mềm mại của Nó... Tôi chỉ ước Nó cứ mãi bé bỏng ngoan hiền như thế này.

Cảm ơn con gái đã  tặng mẹ một niềm vui. Cái tản văn dễ thương kia đã mách với mẹ rằng con là con gái yêu của mẹ! Mẹ yêu con lắm con biết không?

Mỗi ngày qua đi là một ngày vui và không vô vị. Hạnh phúc là  Sống để chia sẻ và yêu thương con nhé!

 

Saigon thang 9/2009.

More...

Quà của mẹ

By Phương Phương

QUÀ CỦA MẸ

 

Mỗi lần đi đâu xa anh vẫn không quên mang về cho cô những món quà của vùng quê anh đến. Cô rất thích những con mực khô vừa dầy vừa dài khi nướng lên thơm phức và ngọt lịm.Với cô có lẽ chẳng nơi nào có cá mực ngon hơn quê anh.

Cô cứ tưởng là mình đã "thuộc" anh nhiều lắm ...Vậy mà khi bất chợt ghé thăm anh cô bắt gặp anh đang nhâm nhi một đĩa cá khô nhỏ cùng một lon bia... Anh mời cô rất nồng nhiệt:

- Em ăn thử nhé!

- Anh ơi! Chưa nướng mà? Ăn có sao không?

- Đặc sản quê anh đấy! Nó đã chín rồi! Em ăn đi!

Cô nhìn những con cá nục nho nhỏ đã được hấp chín và phơi khô theo cách nói của anh tin cậy cho vào miệng:

- Cũng ngon anh nhỉ? Mẹ làm cho anh à?

- Ừ mẹ làm cho anh.

More...

Khi bác sỹ từng là người lính!

By Phương Phương

KHI BÁC SĨ TỪNG LÀ NGƯỜI LÍNH

 

                                                         Viết cho C.

Đọc báo nghe tin bệnh viện của anh đã có hơn một chục bác sỹ và điều dưỡng viên nhiễm cúm H1N1 sao tôi thấy bất an và lo lắng quá!

Anh đang làm gì với cái cơn bão dịch đã tràn vào tận một bệnh viện lớn của thành phố sôi động này.

Cúm H1N1 không chừa một ai dù người đó có ở cương vị gì đi nữa. Tôi điện thoại vào máy di động của anh. Bên kia một giọng cô gái ...tôi hơi nhạc nhiên. Tôi nhắn vào mail của anh. Anh bất ngờ chát với tôi ngay:

- Sao lại cô gái? Rồi em nói gì?

- Em im lặng thôi...hihi. Em muốn giữ sự bình yên cho anh.

- Em bấm nhầm số rồi em ạ! Làm gì có cô gái nào?

- Hi! Biết đâu đấy!

More...

"Khổ" vì người tốt

By Phương Phương

"KHỔ" VÌ NGƯỜI TỐT!

                           Tặng họa sĩ LCĐ và Nico

 

Tôi đã từng sững sờ và mất ngủ khi thất vọng về một người mà tôi "tưởng  là bạn".

Sau cú sốc mà "người tưởng là bạn" gây ra cho mình tôi đã mau chóng lãng quên và không còn nghĩ gì đến người ấy. Lòng thanh thản và nhẹ nhàng như đã nhận được một bài học về "lòng tin". Bây giờ nhớ lại  chỉ thầm thốt lên:

- Ôi!  danh dự con người rẻ đến thế sao?

 

Nhưng có bao giờ bạn phải khổ vì một người tốt chưa?

Tôi  khổ về điều này... Người tốt làm trái tim tôi ấm áp lung linh nhưng cũng làm tôi mất ngủ không kém. Chỉ có điều trong tâm thức của mình khi nghĩ về người ấy thấy cuộc đời đáng sống biết bao.

More...

Ước - viết cho Bi của mẹ

By Phương Phương

 ƯỚC

 

Tôi đi bên cạnh con trai! Thằng đàn ông cao lớn và lịch lãm luôn ôm chặt vai mẹ vì biết mẹ sợ  qua đường.

Đi trên đường hoa Nguyễn Huệ ngước nhìn «Hòn ngọc Viễn Đông»  lung linh về đêm nó hào hứng :

- Mẹ ơi! Ước gì mẹ giàu có như mấy đại gia xếp hạng nhỉ?

- Để làm gì hả con?

- Nếu mẹ giàu thế mỗi ngày mẹ cho con mười ngàn đô để con tiêu xài chứ?

- Hì! Sao ít thế? Mẹ cho hẳn một trăm ngàn đô cho con xài thoải mái.

Đang đi nó khựng lại nhìn tôi há miệng ngạc nhiên :

- Trời! Mẹ "chịu chơi" thật đấy! Con không ngờ

- Ừ! Đã ước thì cứ thoải mái mà ước con ạ! Ai lại đi "hạn chế" ước mơ  bao giờ.

Nó vẫn nắm chặt  tay mẹ và tủm tỉm cười :

- Hihi! Mẹ của con "hào phóng" quá thể! Nhưng mà mẹ ơi! Con tưởng tượng nếu mẹ giàu mà cho con nhiều tiền như thế thì mẹ chẳng bao giờ có một thằng con như "cu Bi" của mẹ  bây giờ đâu mẹ ạ!

- Sao thế con ?

- Chỉ nghĩ cách tiêu cho hết tiền thôi chắc sẽ khùng điên mất  rồi và làm gì còn thời gian nghĩ đên việc đi dạo phố với mẹ thế này mẹ nhỉ?

Tôi mỉm cười và thấy vui vui trong lòng. Thằng con trai  bé bỏng ngày nào của tôi luôn biết "dừng lại" và đã sớm thấy được sự nguy hiểm của đồng tiền không phải do mình làm ra bằng mồ hôi nước mắt.

Tôi chợt nhớ đến câu nói của một nhà giáo nói với tôi: "Em thật hạnh phúc vì em có một thằng con ngoan".


Saigon 6/09.

More...

Mẹ chồng

By Phương Phương

                               MẸ CHỒNG

Tôi  không còn ba mẹ chỉ còn mỗi mẹ chồng. Năm nay mẹ đã  86 tuổi rồi! Cái tuổi mà mẹ luôn nói "gần đất xa trời" tôi lo lắm! 

Sáng Chủ nhật nào cũng nghe điện thoại của mẹ:

- Con ơi! Con có về nhà mẹ không?

- Con ơi! Con thích ăn gì nào để mẹ chuẩn bị...

- Mẹ ơi! Con ăn gì cũng được mà!

Dù về với mẹ sớm hay trễ lúc nào tôi cũng thấy mẹ ngồi chờ ở cửa với mái tóc trắng phau. Mẹ không quên chuẩn bị sẵn cho tôi một đôi dép lông đi trong nhà vì sợ cô con dâu tiểu thư của mẹ bị "lạnh chân"...

Mẹ đợi các con về đông đủ để quây quần bên bữa cơm cùng mẹ mỗi tuần. Với mẹ được gặp các con là hạnh phúc.

Dù là con dâu  nhưng tự bao giờ tôi đã thành "con gái" của mẹ rồi. Trái tim tồi luôn thì thầm nho nhỏ: "Mẹ ơi! Con thật may mắn được làm con của mẹ mẹ sống mãi với chúng con mẹ nhé!" 

More...