Nghịch lý

By Phương Phương

 

NGHỊCH LÝ

 


 

Anh đi vắng em một mình quạnh quẽ

Cứ vào ra chẳng biết phải làm gì

Ngày bây giờ dài đến lê thê

Em biết dành cho ai thời gian trống trải?

 

Rồi em tự trách mình khờ dại

Thoát được anh -  thoải mái biết chừng  nào

Sao chẳng vui cười đến tận trăng sao

Không lo sợ một ánh nhìn bất chợt ...

 

Anh ở nhà em thành người bận rộn

Muốn rảnh rang cũng chẳng được mấy giờ

Muốn ngồi một mình để được  trốn vào thơ

Vẫn canh cánh "Em ở đâu? Anh nhớ!"

 

Từ ngày có anh em bỗng thành giàu có

Đi đâu ư? "Cảnh sát"  sẽ truy tìm

Anh sợ báu vật của mình bị lạc mất trái tim

Mê mải ham vui quên đường về tổ ấm.

 

Anh bên em bao tháng ngày dài rộng

Sao cứ hút vào nhau chẳng thể xa rời

Rồi bao mùa lá rụng nữa anh ơi

Còn lại gì cho em - nụ cười hay nước mắt?

 

More...

Mẹ chồng

By Phương Phương

                               MẸ CHỒNG

Tôi  không còn ba mẹ chỉ còn mỗi mẹ chồng. Năm nay mẹ đã  86 tuổi rồi! Cái tuổi mà mẹ luôn nói "gần đất xa trời" tôi lo lắm! 

Sáng Chủ nhật nào cũng nghe điện thoại của mẹ:

- Con ơi! Con có về nhà mẹ không?

- Con ơi! Con thích ăn gì nào để mẹ chuẩn bị...

- Mẹ ơi! Con ăn gì cũng được mà!

Dù về với mẹ sớm hay trễ lúc nào tôi cũng thấy mẹ ngồi chờ ở cửa với mái tóc trắng phau. Mẹ không quên chuẩn bị sẵn cho tôi một đôi dép lông đi trong nhà vì sợ cô con dâu tiểu thư của mẹ bị "lạnh chân"...

Mẹ đợi các con về đông đủ để quây quần bên bữa cơm cùng mẹ mỗi tuần. Với mẹ được gặp các con là hạnh phúc.

Dù là con dâu  nhưng tự bao giờ tôi đã thành "con gái" của mẹ rồi. Trái tim tồi luôn thì thầm nho nhỏ: "Mẹ ơi! Con thật may mắn được làm con của mẹ mẹ sống mãi với chúng con mẹ nhé!" 

More...

Giọng Nghệ

By Phương Phương

GIỌNG NGHỆ

 

 Nàng sinh ra và lớn lên trên đất Bắc. Nàng thừa hưởng một giọng nói nhẹ nhàng rất dễ nghe. Nàng quen nghe những âm điệu tròn trịa êm ái của những con người sinh ra nơi mảnh đất này.

 
                                        Bình minh trên biển Cửa Lò

More...

“87 & tôi” đã tới Sài Gòn!

By Phương Phương

"87 &  tôi" đã tới Sài Gòn!

Những gương mặt thân quen của VNWEBLOGS đã quây quần bên nhau trong tập thơ mang một cái tên  giản đơn  và  ý nghĩa "87 & tôi"!

Cảm ơn ý tưởng đặt tên cho tập thơ  của nhà văn Nguyễn Quang Vinh! phải chăng  như một lời nhắn nhủ với  bạn đọc và các thành viên  của Cộng đồng VNWEBLOG một điều hết sức thiêng liêng nghĩa tình: mình trong mọi người và mọi người luôn trong mình...

PP rất vui khi được nhận một món quà dễ thương và ý nghĩa đến thế từ Thủ đô Hà Nội  được gửi vào Sài Gòn  trong những ngày đầu tháng tư năm 2009.

Cảm ơn hai blogger Nguyễn QuangVinh và Phan Chí Thắng  cùng với họa sỹ Trung Dũng đã đưa tập thơ đến với mọi người trong thời gian sớm nhất bằng cả tấm lòng  nhiệt tình vô bờ bến.

Anh Vinh ơi! Giờ này anh vẫn còn đang nằm bệnh viện một mình với nỗi buồn và nỗi nhớ blog không nguôi...anh sẽ được an ủi và vui hơn khi biết được tập thơ này đã đến tay những người bạn mà anh yêu quý!

VNWEBLOGS đã cho chúng ta gặp nhau và tặng cho chúng ta những món quà vô giá của cuộc đời.

 PHƯƠNG PHƯƠNG

More...

Đồng hồ & điện thoại

By Phương Phương

ĐỒNG HỒ VÀ ĐIỆN THOẠI

 

Ước gì em là chiếc đồng hồ

Để tích tắc bên anh từng phút giây mong nhớ

Để cùng đập với trái tim anh cồn cào như lửa

Anh cần có em! Có em!

Ước gì anh là chiếc điện thoại di động thân quen

Để em nâng niu dịu dàng thỏ thẻ

Để có thể giấu anh vào đâu đó

Chỉ mình em với mã số độc quyền.

 

More...

Gặp lại Admin vnweblogs

By Phương Phương

GẶP LẠI ADMIN VNWEBLOGS


- Anh  Hùng ơi! Blog lại chết à?

- Em đi mà hỏi thằng con trai em ấy!

Thấy giọng của "lão chủ tịch" có vẻ bực bội.

- Được rồi! Thế thì gọi "con trai em" đến để trao đổi nhé!

Trưa Saigon nắng lung linh. Cafe "Khúc ban chiều" nằm ở Trung tâm thành phố là điểm hẹn gặp gỡ.

Đúng giờ ADMIN của chúng ta xuất hiện với nụ cười thân thiện đáng yêu:

- Con chào cô Phương !

- Chào Mai Minh!

 

More...

Cho anh mượn trái tim em nhé?

By Phương Phương

CHO ANH MƯỢN

 

TRÁI TIM EM NHÉ?

 

Cuộc đời anh là những chuyến đi xa
"Tạm biệt em! Em ở nhà ngoan nhé!"
Sau nụ cười tiễn anh là ánh nhìn lặng lẽ
Anh đi rồi! trống vắng quanh em...

 

Anh xa lạ ngày nào giờ thấy thân quen
"Em cho anh mượn Trái tim em nhé!
Chỉ mượn thôi rồi anh lại trả!"
Em buồn cười - sao anh thật dễ thương.

 

 

Cho mượn nhau rồi liệu còn có bình yên?
Hay anh lại trả cho em những giận hờn nhung nhớ
Những đắm say dịu dàng một thuở
Những vui buồn suốt năm tháng bão giông?

 

Cánh chim trời ơi! Anh có hiểu em không
Anh định nghĩa về tình yêu sao mà lạ thế
Anh quyến rũ đa tình - Trái tim em nhỏ bé
Có đủ sức nồng nàn trước khao khát đời anh?

 

 

More...

Nghĩa trang chiều Quy Nhơn

By Phương Phương

NGHĨA TRANG


CHIỀU QUY NHƠN


B
ao lần về rồi ra đi vội vã

Con trốn Quy Nhơn như trốn chạy nỗi buồn

Sợ phải chạm vào những kỷ vật thân thương

Sợ chạm vào ngày xưa thơ dại


Không tin được ba mẹ xa xa mãi

Còn ai đợi con bên cửa phút giao thừa

Để được òa vào người như nắng hạn gặp mưa

Để được nghe những yêu thương hờn trách.

More...

Em có còn gì khi bên anh?

By Phương Phương

                       
                EM CÓ CÒN GÌ 

        KHI BÊN ANH?

 

Không phù phiếm cao sang

Anh  riêng tặng cho em một khoảng trời thơ mộng

Vương quốc của em đầy hoa và rượu  ngọt

Anh là chàng Hoàng Tử âm thầm bên em đấy biết không?


Trải thảm dưới chân em rực rỡ những cánh hồng

Nàng thơ  trong anh  cứ dịu dàng tỏa sáng

Trăn trở cùng anh đêm ngày bảng lảng

Gần gũi ân cần đằm thắm... xa xôi

More...

Thành phố nửa vầng trăng

By Phương Phương

THÀNH PHỐ NỬA VẦNG TRĂNG

 

                                              Tặng Quy Nhơn của tôi!

 

Thành phố dịu hiền như nửa vầng trăng(1)


Còn một nửa xin để dành cho biển

Từ cái buổi ban đầu em đến

Tận bây giờ vẫn trong vắt tin yêu!

More...